Tranh chấp liên quan đến tặng cho tài sản, đặc biệt là động sản, ngày càng phổ biến trong đời sống dân sự. Không ít trường hợp các bên phát sinh mâu thuẫn do không xác định rõ điều kiện tặng cho hoặc không có chứng cứ chứng minh việc chuyển giao tài sản.
Để thống nhất cách áp dụng pháp luật, hệ thống án lệ đã được xây dựng và phát triển, trong đó Án lệ 80 là một trong những án lệ quan trọng, góp phần làm rõ cách giải quyết tranh chấp tặng cho động sản trong thực tiễn xét xử. Bài viết dưới đây Luật Phú Thanh sẽ phân tích cụ thể nội dung và ý nghĩa của án lệ này, giúp bạn hiểu rõ hơn cách Tòa án áp dụng pháp luật.
Tổng quan về Án lệ số 80/2025/AL và giá trị pháp lý trong hệ thống xét xử
Án lệ số 80/2025/AL không đơn thuần là một quyết định tư pháp cá biệt — đây là chuẩn mực xét xử mang tính ràng buộc, được Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao chính thức công nhận và yêu cầu các tòa án cấp dưới viện dẫn khi giải quyết tranh chấp tương tự.
Hiểu đúng nội dung và phạm vi áp dụng của án lệ này là điều kiện tiên quyết để bảo vệ quyền lợi trong bất kỳ vụ tranh chấp tài sản hôn nhân nào liên quan đến hành vi tặng cho động sản. Phần này làm rõ nguồn gốc, tình tiết vụ án gốc và tinh thần pháp lý cốt lõi mà Án lệ 80/2025/AL thiết lập, bao gồm cả cơ sở thủ tục giám đốc thẩm và nội dung được công bố chính thức.
Tóm tắt vụ việc theo Quyết định giám đốc thẩm số 148/2023/DS-GĐT
Vụ án gốc phát sinh từ tranh chấp tưởng chừng đơn giản: một bên trong hôn nhân tự ý tặng cho người thân tờ vé số chưa mở thưởng — tài sản thuộc khối tài sản chung của vợ chồng — mà không có sự đồng ý của người còn lại. Sau khi tờ vé số trúng thưởng, bên được tặng cho từ chối trả lại, và tranh chấp được đưa ra xét xử qua nhiều cấp tòa.
Bản án sơ thẩm và bản án phúc thẩm đều đưa ra các nhận định trái chiều về tính hợp pháp của hành vi tặng cho này, phản ánh sự thiếu thống nhất trong việc áp dụng pháp luật giữa các cấp xét xử. Viện kiểm sát nhân dân thực hiện chức năng kiểm sát hoạt động tư pháp, xác định có căn cứ kháng nghị giám đốc thẩm do bản án phúc thẩm có sai lầm nghiêm trọng trong việc đánh giá bản chất pháp lý của giao dịch.
Căn cứ theo Điều 325 và Điều 337 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015, kháng nghị giám đốc thẩm được chấp nhận và vụ việc được đưa lên Ủy ban Thẩm phán Tòa án nhân dân cấp cao tại Thành phố Hồ Chí Minh xem xét.
Theo thẩm quyền được quy định tại Điều 343 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015, Hội đồng xét xử giám đốc thẩm ra Quyết định số 148/2023/DS-GĐT ngày 09/8/2023, xác định hành vi tặng cho vé số chưa mở thưởng là hợp pháp. Người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan trong vụ án — bao gồm người nhận tặng cho — được bảo vệ quyền lợi trên cơ sở thực tế giao nhận tài sản đã hoàn thành.
Nhận định then chốt của Hội đồng Thẩm phán xoay quanh nghĩa vụ chứng minh: bên yêu cầu hủy giao dịch phải chứng minh được mục đích tẩu tán tài sản hoặc vi phạm điều cấm của pháp luật. Khi không có chứng cứ đủ sức thuyết phục, giao dịch tặng cho được công nhận hiệu lực dù không có sự đồng ý bằng văn bản của bên vợ hoặc chồng còn lại.

Nội dung chi tiết Án lệ số 80/2025/AL về tặng cho động sản
Trên cơ sở Quyết định giám đốc thẩm số 148/2023/DS-GĐT, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao ban hành Quyết định số 339a/QĐ-CA ngày 25/12/2025, chính thức công bố Án lệ số 80/2025/AL và yêu cầu áp dụng thống nhất trong xét xử dân sự trên toàn quốc.
Tinh thần cốt lõi của án lệ ghi nhận một nguyên tắc có ý nghĩa thực tiễn sâu rộng: đối với động sản không phải đăng ký quyền sở hữu, hợp đồng tặng cho có thể được xác lập và có hiệu lực ngay thông qua hành vi giao nhận thực tế, mà không bắt buộc phải có sự đồng ý bằng văn bản của vợ hoặc chồng.
Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao, thông qua việc công bố án lệ này, đã chính thức hóa hướng giải quyết cho một nhóm tranh chấp vốn thiếu chuẩn mực xét xử thống nhất. Áp dụng án lệ trong xét xử dân sự không chỉ là quyền mà là nghĩa vụ của tòa án các cấp khi gặp tình huống có tình tiết tương tự — điều này tạo ra tác động pháp lý trực tiếp đến mọi tranh chấp liên quan đến tặng cho tiền mặt, vàng, đá quý hoặc các động sản tương tự trong quan hệ hôn nhân.
Phân tích pháp lý cốt lõi của Án lệ số 80/2025/AL về quyền định đoạt tài sản chung
Giá trị thực tiễn của Án lệ số 80/2025/AL nằm ở chỗ nó xác lập ranh giới pháp lý rõ ràng giữa quyền tự do định đoạt cá nhân và nghĩa vụ bảo vệ khối tài sản chung trong hôn nhân. Ranh giới này không phải lúc nào cũng hiện diện trực tiếp trong luật thành văn, mà được cụ thể hóa qua lập luận tư pháp của Hội đồng xét xử. Hai vấn đề pháp lý trọng tâm cần phân tích là: điều kiện để giao dịch tặng cho động sản không cần sự đồng ý của vợ hoặc chồng, và giới hạn loại tài sản mà án lệ này có thể áp dụng.
Theo Điều 35 Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2014, việc định đoạt các tài sản chung như bất động sản, tài sản phải đăng ký quyền sở hữu hoặc tài sản là nguồn thu nhập chính của gia đình bắt buộc phải có sự đồng ý bằng văn bản của cả vợ và chồng.
Tuy nhiên, Án lệ số 80/2025/AL xác lập một hướng giải thích quan trọng: đối với động sản không phải đăng ký quyền sở hữu — điển hình như tiền mặt, vàng miếng, trang sức, đá quý — hợp đồng tặng cho tài sản có thể được xác lập hợp pháp thông qua hành vi giao nhận thực tế mà không bắt buộc phải lập thành văn bản hay có chữ ký đồng thuận của vợ hoặc chồng.
Căn cứ pháp lý trực tiếp cho nhận định này là Điều 457 Bộ luật Dân sự năm 2015. Theo đó, hợp đồng tặng cho tài sản có hiệu lực kể từ thời điểm bên được tặng cho nhận tài sản, và hình thức hợp đồng có thể bằng lời nói hoặc hành vi cụ thể khi pháp luật không bắt buộc phải lập thành văn bản. Sự đồng ý bằng văn bản của vợ hoặc chồng không phải là điều kiện bắt buộc để hợp đồng tặng cho động sản loại này có hiệu lực — đây là điểm mấu chốt mà nhiều tranh chấp bị xử lý sai lệch trước khi có án lệ.
Tuy nhiên, quyền định đoạt này không phải tuyệt đối. Án lệ xác định rõ: nếu bên bị thiệt hại chứng minh được rằng giao dịch tặng cho nhằm mục đích tẩu tán tài sản chung, gây thiệt hại nghiêm trọng đến quyền lợi của gia đình, hoặc vi phạm điều cấm của pháp luật, thì giao dịch đó có thể bị tuyên vô hiệu.
Nghĩa vụ chứng minh trong tố tụng dân sự thuộc về bên yêu cầu hủy giao dịch — một gánh nặng pháp lý không nhỏ trong thực tế. Điều này có nghĩa thực tiễn rõ ràng: Quý khách hàng muốn đòi lại tài sản chung bị tặng cho trái phép phải có chứng cứ cụ thể, không thể chỉ viện dẫn việc không được hỏi ý kiến.

